Game-VN  >  jbo 10
mariano

mariano Diễm Nhi càng nghĩ càng kinh hãi, không khỏi hỏi: “Các ngươi nói là Ngưu Thiên Vương, là Ngưu Đức Thiên Ngưu đại thần?” mariano Hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào việc học, hắn muốn học để quên đi rằng hắn từng có một người em gái. mariano Lý Cáp nghe vậy bật cười: mariano Lý Cáp suy nghĩ một hồi, nói: mariano "Có nô tỳ."

mariano Nhưng mà, ngày hôm nay bị tên ác ma ôm vào lòng, nhìn hắn thoải mái chém giết tộc nhân của mình, nàng mới phát hiện lực lượng của mình nhỏ bé như thế nào, ở trước mặt ác ma, nàng chẳng khác gì con dê béo đợi làm thịt vậy, không hề có năng lực phản kháng. mariano Lý thái sư hỏi, hắn biết cháu mình có ý đặc biệt đến đây nói với hắn về người này, vậy dám chắc người này không tầm thường. mariano Huyết trích tử xoay trong tròn trong không trung bay về phía Tường Toản, nhưng vì khoảng cách quá xa nên có chút lệch, cuối cùng chém đứt cổ con ngựa mà Tường Toản cưỡi mà thôi. mariano Hai hôm tới nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai nếu hoàng thượng đến tìm con cưỡi hỏa kỳ lân thì đứng để hắn té nặng quá, nếu không cũng khó nói với thái hậu. mariano Nhìn mặt ngươi mà ra, hơn nữa... ha hả, vật bị mất trộm trong mấy vụ hỏa hoạn đã được trả lại, kiểm kê hàng hóa không ngờ còn dư ra hai vạn lượng.

mariano Hán Việt: mariano “A, tốt! Ngưng!”Lý Cáp hai tay thu lại, vỗ vỗ tam ngưu khen: “Hát hay lắm, rất tốt, buổi tối tăng thêm cơm!” mariano Lưu tiên sinh đem lời của hắn phiên dịch, tất cả Hồ tộc trợn mắt nhìn. Gã Hổ Ma này là con sâu rượu thành tinh à? mariano Tiếng thở dốc rên rỉ bị đè nén cuối cùng nhanh chóng biến thành những tiếng la hét sung sướng... mariano Nếu đã là huynh đệ rồi thì không cần khách khí. Dương tỷ, dương Tứ ca, ta đi trước, các ngươi bảo trọng.

mariano Lý Cáp xấu hổ, nếu như Lê Bố mà biết hắn chưa đầy mười bảy nhưng các vị hôn thê cộng lại cũng hơn mười, thì chắc chắn không còn nhắc đến việc bớt hoa tâm với hắn rồi. mariano Vương Hàm vội vàng đứng dậy hành lễ: mariano Vân Lâm đám nhẹ bả vai đệ đệ, sẳng giọng: mariano Thanh nguyệt lâu không hổ là Diên Đông thành đệ nhất đại tửu lâu, từ bên ngoài nhìn trang nhã, đi vào bên trong nhìn còn lại là xa hoa cao quý, cách bày biện đều tinh xảo tới cực điểm, mỗi dạng đồ dùng đều lộ ra hoa lệ cùng ưu nhã. mariano Vương lão bản giơ tay ôm chặt chân Lý Cáp van nài: “Tiểu nhân dẫn ngài đi, tiểu nhân sẽ dẫn ngài đi mà...”

mariano Chuyện này cháu có biện pháp hỏi, hơn nữa bọn họ có bí thuật tự bạo đan điền, nếu mọi người dùng hình Mạc Liên nhất định sẽ tự sát. mariano Bị người khi dễ? mariano Bát Cừu! mariano Ừm, không sai, phải dùng đầu lưỡi liếm, được rồi, cứ như vậy, không được bỏ sót mỗi ngóc ngách, ra sức liếm, đừng tỏ ra không tình nguyện như vậy... mariano Thiên Nguyệt cung nguyện làm thiên tôi sai đâu đánh đó, Lương Mi nguyện ý nghe đại nhân điều khiển.

mariano Không đi! mariano Ngưu Tam hạnh phúc nói. mariano Lý Cáp nhếch miệng cười: mariano Ta có lỗi với tỷ tỷ, ta không còn mặt mũi nào gặp lại hắn…Không cần hắn tha thứ…chỉ là những năm này Tiểu Nhã vẫn rất hối hận. Vẫn rất đau lòng … mariano Làm sao vậy?

mariano Con chỉ làm điều nên làm thôi mà, là quân nhân thì hăng hái ra chiến trường giết giặc lập công là điều bình thường thôi mà, còn công lao chủ yếu là do thống soái có bản lĩnh chứ con có gì đáng kể đâu. mariano Ba Tắc Cát vẫn liên tục khuyên nhủ đại hãn Sầm Ngu, hy vọng hắn có thể nhanh chóng rời đi, chạy ra khỏi Vương đình. Ba Tắc Cát biết, dù cho ở giữa mười vạn quân chủ lực người Hồ thì một mình Hổ Ma vẫn có thể xông qua, không ai có thể cản được, huống gì lúc này sau lưng hắn còn có thêm mấy ngàn kỵ binh người Hạ nữa, mà bên Vương đình cũng chỉ có mấy ngàn binh mã ít ỏi. Bọn hắn không thể ngăn cản được ác ma kia, không ai có thể ngăn cản, bị giết đến đây chỉ là việc sớm muộn mà thôi! mariano Gốc rễ của linh hồn hử? A Tú, ta nói lại lần nữa ta không thích những lời đó. Trong nhà của ta chỉ có Nhu Cơ, không có ai là Đạt Na hết. Ta không cần biết nguyên nhân nàng vì sao bị bệnh, ta chỉ cần biết ta nhất định sẽ cứu được nàng. Nàng thuộc về ta, không ai có thể mang nàng rời đi, gồm cả ngươi nữa. Ngươi nhớ đây là lần cuối cùng ta nghe thấy những lời đó, lần sau sẽ nhận được dạy dỗ nên hồn đó. Bây giờ thì về chăm sóc Nhu Cơ đi. mariano Kế hoạch, kế hoạch gì? Mẫu hậu, các ngươi có kế hoạch gì, vì sao trẫm lại không biết. mariano Một người nóng nảy, một người ôn nhu, hai vị nữ tử này thật là kỳ quái. Lý Cáp trong đầu suy nghĩ, ngoài miệng đáp: "Tại hạ, chỉ theo mấy vị hộ viện sư phụ trong nhà tập một quyền Thái Cực mà thôi, võ công thấp kép, không đủ để nói, không đủ để nói." Hắn không biết ôn nhu nữ tử này vì sao đối với võ công mèo quào của mình lại cảm thấy hứng thú. Nhưng tổng lại không thể nói cho các nàng rằng, sư phụ của mình là đại dâm tặc nổi danh Chu Phi a! Bại lộ thân phận của sư phụ là việc nhỏ, chính mình hù dọa người ta mới là chuyện lớn!

mariano Lý Cáp từ nhỏ lười học văn mà cũng chán học võ, nhưng với cưỡi ngựa bắn cung hắn lại rất có hứng thú, có thể là vì kiếp trước chưa từng gặp qua. Hắn bắn cung dù chưa tới mức bách bộ xuyên tâm nhưng cũng coi như có chút kỹ năng, ngày trước lúc nhàn rỗi thường ra ngoại ô săn. mariano Lý Cáp thoáng nhìn hai đại hán này, trên lưng đều là trang bị trường đao. Hai mắt Lý Cáp hơi híp, giơ tay ngăn Dương Cận cùng hai người hổ vệ. Hắn nhìn biểu tình của nàng đối với công tử bạch y, đại khái đã đoán được tình hình trước mắt, trực tiếp đưa tay đẩy hai đại hán kia ra hai bên, nhìn nàng kia cười nói: mariano Lý Cáp ôm Tịnh Cơ lên giường, đắp chăn cho nàng, sau đó hôn lên môi của nàng, rồi nói: mariano Hoàng đế ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không kiên nhẫn nói: mariano Hướng kia, cách khoảng hai mươi dặm có khí tức của con người.